GIẤC MƠ CỦA MẸ

Bà Hai năm nay đã ngoài sáu mươi, sống một mình trong căn nhà nhỏ bên cạnh hàng dừa ở cuối xóm. Cuộc đời bà gắn liền với những ngày tháng tần tảo nuôi nấng đứa con trai duy nhất. Từ khi chồng mất sớm, bà vừa làm cha, vừa làm mẹ, bươn chải đủ nghề để lo cho con ăn học nên người. Hiện tại, con trai bà đã trưởng thành và đang làm việc ở thành phố.

Mỗi cuối tuần, cậu con trai lại về thăm bà, mang theo một chú chó nhỏ mà cậu yêu thương như báu vật. Dù không nói ra, nhưng trong lòng bà luôn mong ngóng đến cuối tuần, khi căn nhà vắng lặng bỗng rộn ràng bởi tiếng cười của con trai và tiếng sủa líu lo của chú chó.

Thế nhưng, tuần trước, một chuyện không vui đã xảy ra. Chú chó nhỏ nghịch ngợm đã gặm nát đôi dép mà bà thường mang đi chợ. Quá tức giận, sẵn trong tay cầm cây chổi lông gà, bà quất vài cái. Chú chó đau điếng la ăng ẳng vang dội, cậu con trai vì xót nên nổi nóng, lớn tiếng với bà rồi bỏ về thành phố ngay trong đêm. Bà Hai buồn lắm. Đêm hôm đó, nằm trên chiếc giường quen thuộc, bà nhớ lại những ngày tháng vất vả nuôi con khôn lớn. Bà thầm nghĩ: “Từ bé đến giờ, nó chưa bao giờ to tiếng với mình, vậy mà…”. Một hơi thở dài vang lên, trái tim bà như bị bóp nghẹn, sự uất ức đè nặng trong lòng ngực.

Sáng hôm sau, trong lúc dọn dẹp nhà cửa, bà tình cờ nhặt được tờ hóa đơn đi spa cho chú chó nhỏ. Nhìn con số 500 ngàn đồng trên tờ giấy, cổ họng bà như nghẹn lại. Một tuần bà ăn uống tiết kiệm, chẳng dám mua gì ngon, cũng không bằng một lần cậu con trai dẫn chú chó đi tỉa lông, tắm gội. Bà trân quý từng đồng con trai gửi hàng tháng và cố gắng tiết kiệm, bởi bà lo rằng nếu có lúc con gặp khó khăn, nó sẽ có tiền để nghỉ ngơi vài tháng.

Chiều muộn hôm ấy, trong căn nhà vắng lặng, bà ngồi nhìn lên bàn thờ người chồng đã khuất. Bà thở dài tâm sự: “Ông à, có phải đây là nghiệp của tôi không?”. Nước mắt bà rơi, ký ức ùa về cùng những giọt nước mắt mặn chát của một người mẹ già cô đơn. Bà cảm thấy xót xa và tủi thân khi nhớ lại những ngày trẻ bươn chải, chưa từng dám mua gì cho bản thân. Bà vẫn nhớ rõ những lần tức giận, khi bản thân vất vả còn con trai thì mải chơi, bà quát: “Mày có thấy tao cực như chó không?”. Bà bồi hồi nhớ lại chuyện cũ, những năm dịch bệnh bất ngờ, gà vịt chết hết, cây trái mất mùa, bà đành phải bán đi những chú chó trong nhà để trang trải cuộc sống.

Bà nhận cũng chợt nhận ra, con trai mình đã trưởng thành, ngoài gia đình nó cũng đã biết yêu thương và chăm sóc thêm loài vật. Tuy nhiên, trong lòng bà vẫn đang dậy sóng với chính mình,  bà không thể tự an ủi  bản thân bằng suy nghĩ: “Chắc mình già rồi nên suy nghĩ hẹp hòi quá”. Từ sâu thẳm, bà muốn hét lên: “Mẹ thật sự mong mình có thể được như chú chó nhỏ”. Và văng vẳng bên tai bà là câu nói của con trai: “Mẹ thật vô tâm!”. 

Bất chợt, trong lòng bà dấy lên một câu hỏi: “Liệu mình có cảm thấy xót xa hay tội lỗi khi bán những con chó ấy không?”. Nghĩ đến đó, bà chợt thấy thất vọng với chính bản thân mình. Một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi, bà tự mỉa mai: “Ừ, lúc đó chỉ nghĩ làm sao kiếm được tiền thôi, chứ nào nghĩ được gì khác”.